Thơ-Không anh

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

 

Không anh

 

 

Em gõ vào khoảng trống

Không anh

Âm thanh câm

Trò chơi tắt tiếng

Quờ quạng giấc mơ

Lờ nhờ xanh

Dây rợ nhện chăng.

 

Em gõ vào khoảng trống

Không anh

Nỗi đau âm thầm bung những vòng cung

Mũi tên lao vào giọt nước mắt khổng lồ

Rơi chầm chậm ...

 

Không tất cả

Giấc mơ chật hẹp

Ngôi mộ kín chôn sâu

Im lặng.

Bóng tối 

Phim câm

Người rảo bước

Lướt qua nhau vô ảnh vô hình

Cười nói vô thanh

Giận hờn như rối...

 

Không anh

Không anh

Không âm thanh dội lại

Chiếc mền đêm hút mọi tiếng kêu !

 

More...

Thơ -Giằng xé

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

 

Giằng xé

  

Cứ giằng xé đi

Không ai thắng cả

Ta có hai phần hai nửa trong nhau.

 

Cứ giằng xé đi

Chỉ là thất bại

Thắng thua chi thì cũng trắng tay.

 

Trốn vào đâu hoang mạc cuộc đời

Con đà điểu rúc sâu vào cát

Ta gục vào tay

Ngập nước mắt mình...

 

Ta lặn sâu hơn cá

Trong bể buồn mênh mang.

Ta ép mình rong rêu

Hòa mình vào bùn đất.

Nổi đau vẩn lên

Đục ruỗng tâm hồn.

 

Có phải ta không

Xù xì nhân dạng.

Có phải ta không

Vỡ nát trái tim .

Có phải ta không

Chọc mù đôi mắt ...

 

Hãy tha thứ

Một lần vụng dại

Ăn cắp giấc mơ đền lại cuộc đời !

 

Thanh thản ở đâu

Có theo gió bay về...

 

More...

Tản văn-Nhớ Sấu

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

 

Nhớ sấu !

 

Tản văn

Đầu thu bạn gửi cho  một đùm sấu chín vàng. Những quả sấu óng nuột sắc vàng mây mẩy như vừa trẩy xuống. Cái màu vàng rộm của nắng thu Hà Nội  nhảy nhót trong lòng bàn tay. Nỗi nhớ bỗng ùa về ! Chao ôi là nhớ  ! Nỗi nhớ  chua thanh the ngọt  ! Nổi nhớ như những khoanh sấu chín vừa gọt vỏ giòn tan ngọt ngào thanh thoát trải dài mà quấn quýt vấn vương.  Bỗng như nghe giọng bạn bè cười nói rộn rã bên tai !

           Nhớ những mùa hạ  xưa có một cô bé mỗi khi đi ngang qua hàng cây sấu lại ngẩn người ngắm nhìn những tán cây sấu xanh um ẩn trong đó là từng chùm  hoa trắng  li ti phảng phất hương mật chua chua quyến rũ những chú ong mật cần cù khai thác. Mỗi khi có cơn gió nhẹ lùa qua từ tít trên  cao tán cây xanh lại rùng mình  rắc xuống một màn hoa trăng trắng. Khi  những cánh hoa trắng rơi thành lớp thảm dưới  gốc sấu thì trên cành cao xuất hiện từng chùm những đốm xanh tròn li ti ... Thấm thoắt chúng trĩu thành từng chùm đong đưa cái đầu trọc lóc xanh mọng gợi thèm. Mùa sấu chín   không biết trèo cây không biết ném quả những đứa bé con chỉ tha thẩn dưới gốc cây chờ những quả sấu già chín vàng tự  buông mình xuống đất nhặt lấy chùi vội vào vạt áo mang về ấp iu như vật quý ! Lớn lên một chút học lớp 5 lớp 6 một nhúm muối ớt và một chùm sấu xanh đủ làm cho đám con gái vui đến tận chiều. Chua thế mà chả nhăn mặt chả ghê răng. Có lẽ quen rồi. Viết đến đây lại thèm ứa nước miếng và tưởng nghe được tiếng cắn sấu giòn tan lẫn trong tiếng cười của bạn...

Những mùa sấu cứ qua đi xa Hà Nội quá lâu rồi ! Hôm nay ngắm những quả sấu chín vàng mang mùi hương Hà Nội và ấm bàn tay bạn nỗi nhớ cứ tràn về da diết...         

           Quả sấu lại không phải là loại dễ bảo quản phải sử dụng ngay sau khi hái bằng cách luộc sấu dầm nước rau nấu canh chua hầm xương sấu cách cất giữ lâu nhất là làm ômai sấu hoặc sấu dầm sấu ngâm làm nước giải khát. Sấu chín thường gọt ăn ngay không để lâu được.

             Quả sấu chẳng có gì đặc biệt chỉ khi xa mới nhớ   nhớ vị chua giòn đanh ngọt của sấu xanh tuổi thơ và vị ngọt ngào cất lọc trong màu nắng của quả sấu chín vàng ! Tình bạn của bạn gái chúng mình cũng thế treo trong nắng vàng cứ chín dần và ngọt ngào theo năm tháng phải không ?

                                                              Đà Nẵng ngày 29.8.2008

                                                         

                                                                             

More...

Thơ- Thăm Lăng Minh Mạng

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

Thăm Lăng Minh Mạng

   

Thành quách trăm năm vương bóng khói

Khoảng trời thu nhỏ một giang sơn

Gạch cũ bờ thành rêu in dấu

Nhẵn mòn bậc đá bước chân leo.

 

Nước nước non non con cá quẫy

Rừng rừng núi núi hiển u linh.

Cánh cổng sơn son nhìn thấu cõi

Đời người thấp bóng ngả về Tây.

 

Gối đầu vua nghỉ nhìn non nước

Tay chắp lên trời hỏi thinh không

Chân chạm ngõ sông ba nhánh rẽ

Phân vân dòng nước lững lờ trôi.

 

Một đời hoàng đế bao ước vọng

Sắp đặt non sông một thế cờ

Thoắt bóng thiên thu  nghìn năm tuổi

Gửi ước mơ xưa dựng cõi đời.

 

Giang sơn thu nhỏ bày thế cuộc

Người đến ngẩn ngơ ngắm bóng tùng

Khe khẽ tiếng ve ngân trong gió

Điệu nhạc cung đình vẳng lướt qua...

 

Huế ngày 10/8/2008

                                   

More...

Thơ Người đàn ông khóc

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

 

Người đàn ông khóc

 

 

Chiều xuống chậm

Người đàn ông lặng lẽ

Trở về mình

ủ rũ bóng hoàng hôn.

 

Mắt xa ngóng

Người đi không trở lại

Giọt buồn lăn trên má

Nặng nề rơi !

 

Giọt nước mắt chắt ra từ nỗi nhớ

Từ cô đơn hoang lạnh những đêm dài

Anh chợt già đi sau ngày vợ mất

Nếp nhăn về mách bảo tuổi già nua

Tóc chớm bạc nửa vầng như bão quét

Một mình anh gánh cả quãng đường xa.

 

Bóng tối phủ

Người đàn ông ngồi lặng

Nước mắt rơi

Lấp lánh ánh lân tinh ! 

 

 (Rút trong tập thơ Bông hồng ngủ quên) 

 

More...

Thơ : Nói với anh

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

                               Nói với anh

 

   

 

 

Em không phải là dây

Đòi buộc ngang ngọn gió

Em không phải là lưới

Vớt vội bóng mây qua.

 

Em không phải là gầu

Chạm xuống lòng giếng cạn

Em không phải là ga

Đón đưa người qua trạm

 

Em không là chén nhỏ

Đong ánh trăng óng vàng

Em không là nước sông

In cánh chim chao vội.

 

Em là cơn gió nổi

Tiếp thêm ngọn gió nồng

Em là bầu trời xanh

Cho áng mây du lãng

 

Giếng nước trong em uống

Sợi dây gầu thảnh thơi.

Bến thuyền xưa em đợi

Người về từ phương xa.

 

Em - ngôi nhà ấm cúng

Đón anh bên bếp hồng

Em - lửa than nồng ấm

Ủ mãi tình yêu anh...

                                                

 

 

 

 


More...

Thơ-Những li ti

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

Những li ti

 

 

 

Em yêu từng  đốm nắng

Ngủ quên trên vạt trưa

Em yêu từng cơn mưa

Ngọt ngào và khao khát .

 

Cơn mưa đến đằng đông

Gọi bầu trời vần vũ

Nước dâng từ phía biển

Ngập chìm em trong anh

 

Cơn mưa đến đằng tây

Bão giông và chớp giật

Em đi về nơi ấy

Thời gian như sóng gầm.

 

Cơn mưa đến rồi đi

Mặt đất bình yên mãi

Có bốn mùa cây trái

Kết nụ và đâm bông

 

Em yêu từng sợi mắt

Em yêu từng nụ cười.

Yêu từng làn hơi thở

Quyện sớm chiều trong nhau.

 

Yêu mùi  thơm trái chín

Dậy  trong vườn ngày xưa

Như vẫn còn  lưu giữ

Tình yêu này tháng năm.

 

 

Em gom từng li ti

Rải tháng ngày xa cách

Bắc vòng qua nỗi nhớ

Ta lại về bên nhau...

 

17.5.2008

More...

Thơ-Vỡ tung

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

Vỡ tung

 

 

 

Ta thấy mình

vỡ tung

Ngàn mảnh sắc

Chậm chậm rơi tung tóe

Bên trời.

 

Mảnh yêu thương hờn giận

Mảnh tin cậy nghi ngờ

Mảnh tan thành bụi cám

Mảnh nhọn sắc như dao

 

Mảnh lấp lánh khía vào bóng tối

Mảnh đù câm trơ khấc nhẵn lì.

Mặt  bên kia phẳng lặng

Mặt bên này  lỗ chỗ vết thương đau.

 

Những mảnh vỡ quay cuồng

rơi xuống

Nổ tung cuộc đời pháo sáng.

 

Ta nhìn ra mình lấm chấm

Nỗi đau

Ta nhìn ra mình chút gì lấp loáng ...

 

Phía hư không

Có làm đứt tay người.

 

 

6.7.2008

More...

Bài thơ viết từ cơn bão

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

BÃO DURIAN-BÃO SẦU RIÊNG*

 

 

Sầu riêng mà ai biết

Tự vẫy vùng nỗi đau

Đi như không mở mắt

Quờ quạng nỗi đau dài.

 

Sầu riêng mà bất tận

Vùi mình trong cô đơn

Nỗi đau lòng vò xé

Xoáy cả vùng nước non...

 

Sầu làm dâng nước biển

Giận gió nổi ào ào

Khóc thành mưa xối xả

Sầu vẫn còn ngút cao.

 

Đi từ Tây sang Đông

Chôn Sầu riêng tuyệt vọng

Sầu riêng còn nguyên vẹn

Cả đất trời tan hoang...

                        Sau Bão Durian 2006

 

 

* Bão Durian xuất phát từ Tây Bắc Thái Bình Dương ngày  26/11/2006. Ngày 30/11 bão tràn qua Philippin làm chết và mất tích 1.200 người. Ngày 1/12 bão vào biển Đông rồi mạnh lên và đổ bộ vào các tỉnh cực nam Trung bộ và đồng bằng Nam bộ làm hơn 100 người chết và mất tích cùng nhiều nhà cửa tàu thuyền bị thiệt hại nặng nề. Đó là cơn bão kỳ dị kéo dài trong 10 ngày với hành trình phức tạp.

 

 

 

More...

MƯA RÀO

By Chủ bút: Võ Kim Ngân

MƯA RÀO

 


 

Trước mưa

 

Trời xanh ngắt

Đất nẻ khô.

Cây cúi mặt

Chắp tay rũ lá.

 

Mưa

 

Ào khao khát

Trương phình mặt đất

Ếch nhái râm ran

Kiến vỡ nhà nhốn nháo

Cá rô rạch nước lên bờ

Trống cơm ao sâu vỗ nhịp

Bong bóng Thạch Sùng

Nổi sóng sân con.

 

Sau mưa

 

Phì phò mặt đất

Ngùn ngụt khói sương

Ếch nhái gật gù thõng nhịp

Bùn non trước ngõ thỏa thuê

Cây xanh mỉm cười rũ áo...

 

More...