Thơ Đặng Ngọc Khoa


  Xin giới thiệu một số bài thơ của nhà thơ Đặng Ngọc Khoa.

 

Nhớ Mẹ



 

Ngày Tết
đi qua hàng trầu cau
bỗng nhớ
Mẹ ta xưa ăn trầu môi đỏ
Cái cối xay
Cái ông bình vôi
Còn hằn dấu vân ngón cái

           

 

Một trăm năm
Một nghìn năm
Con không còn mẹ
Trên cánh đồng mồ côi
Chỉ cánh cò lẻ loi
Phơ phơ mây trắng góc trời...

 

Chiều mồng Hai
Con một mình về quê
Tay cầm miếng trầu
lặng lẽ
Biết tìm đâu
đôi bàn tay mẹ
Đặt lên
chữ hiếu

muộn màng!

 

     Mồng Hai Tết Mậu Tý 08

 

 

Vết Thương

 

Trở trời mẹ xuôi thành phố
Áp ngực rọi vết thương xưa
Đã bao năm bờ vai mẹ
Mang mảnh đạn dáng răng cưa

 

Lặng nhìn cái mảnh đạn trắng
Cựa mình trong tấm phim đen
“Trước sau cũng tan vào đất...”
Mẹ cười như gặp người quen

 

Lớn khôn giữa đời tôi ngỡ
Đã lụi tàn lửa chiến tranh
Chẳng hay trong da thịt mẹ
Vết thương xưa vẫn đồng hành

 

 
Ngày Của Mẹ

  Những ý nghĩ rời trong Ngày của Mẹ của tôi...

 
Bạn bè ngày cũ xa dần
Bạn mới chưa thấu hiểu
Con nhắn tin mời
Chỉ gặp nỗi trống không

 
“Trách chi! Trách chi!...”
Nhớ lời Mẹ dặn
Con đâu dám nghĩ gì
Đương đại
cuốn người đi như thác
Đề - mốt những sẻ chia

Đám giỗ không trùng chủ nhật
Cô đơn ngày
               Cô đơn con
Bộc lộ mình trên mạng
Không gian ảo
               Thế giới ảo
Hy vọng Mẹ đọc được những dòng này

 
Nhớ mãi
bản tin ngày nào
con viết
Mẹ không còn để đọc
Trong khung cáo phó
Mẹ ơi!

 

Như Mây

 

Mẹ như mây
trắng cuối trời
Con chạy lúp xúp
Cút côi cánh đồng

Làm sao
đi hết mênh mông
Làm sao
đi hết tấm lòng Mẹ tôi...

 

 

Tấm thảm bay

 

Tấm thảm ấy xôn xao ban mai

  tiếng chim hót xanh cơn mơ dài

  có cánh gió thơm nồng vị biển

  mắt em cười sáng những tàn phai

  mắt em cười vỡ một trời sao

  lúm đồng tiền nghiêng tim phương nào?

  buổi em về trong đêm lấp lánh

  tôi một lần trải dài hiu quạnh

  tôi một lần bay trong mắt em

  để một thời thương búp tay mềm

  chừ quay về như tên lưu lạc

  vắng em rồi tôi đứng với đêm

  biết đâu tìm ánh mắt xa xôi

  biết đâu tìm mái tóc trăng ngời

  biết đâu tìm thuở em mười tám

 chợt thương mình tôi nắm tay tôi

  tình yêu tôi như tấm thảm bay

  biển và rừng cao bé tựa bàn tay

  đời tôi đấy một lần đọng lại

  Em đâu rồi?

  ta bay bay bay…

 

 28/3/1990

 

 

 

 

 

Đa Mang

         

Đừng khóc nữa em anh về xa
Gối đầu trên cỏ nghĩ quê nhà
Làng anh mọc dưới ngôi sao ấy
Em có bao giờ ngóng sao sa?

Đừng khóc nữa em anh nằm đau
Lá úa vàng chân gió bạc đầu
Trái tim chầm chậm buồn khản tiếng
Chim khách chết rồi em ở đâu?

Đừng khóc nữa em đã tà huy
Lòng trời vòi vói (*) gió biệt ly
Thổi ngược hồn anh bầm ký ức
Huyễn hoặc trăng chiều em vu quy...

Đừng khóc nữa em sóng thời gian
Hóa thạch nghìn năm máu dã tràng
Ngọc của đời nhau vùi xanh cát
Có bao giờ bừng hoa vông vang?

Đừng khóc nữa em những ngày sau
Mé biển rừng đêm những toa tàu
Đa mang yêu dấu đa mang nhớ
Có trọn đời ta đa mang nhau? (**)

Đừng khóc nữa em những chiều xa
Tay ghì tím cỏ níu sao sa
Vết xước của trời
                                     hồn anh đấy

Em
                  sẽ bao giờ em bước qua?...

Đà Nẵng -  Sài Gòn 1991.

--------------------

Chú thích: Bài này còn có mấy mấy phụ bản như sau:

(*)Đau nhói 

(**) Còn có bao giờ đa mang nhau?

Theo bản cũ của Đặng Ngọc Khoa gửi nhà thơ Đông Trình năm 1991 trước khi anh hành phương Nam Nguyễn Hữu Hồng Minh nhớ lại)

 

Đêm           

Đêm cướp mất em
Ta một mình với bóng
Tin thơ thả lên trời
Trăng thượng huyền ai ngóng?


Em bao ngày biển động
Ta một đời long đong
Tàu chậm chạy song song
Biết bao giờ gặp?

 

 

Nhớ Surin

         

Yêu em anh như trẻ thơ
Chuyện nhỏ thôi đã hờn đã giận
Em xa xôi lòng anh trĩu nặng
Em nói đùa mà tim anh đau...

 

Những ngày xa rời rạc câu thơ
Anh nhớ em mọi nơi mọi lúc
Cả khi anh bên ngoài phàm tục
Vẫn không ngoài nỗi thương em.

 

Nhớ mắt em cười nhớ môi em hát
Nhớ dáng em ngồi nhớ bước em đi
Nhớ gót em đau anh loay hoay thuốc
Nhớ bữa em về không nói năng chi.

 

Anh yêu em mà sao cách xa
Tin nhắn hiện hình mà em vời vợi
Điện thoại thăm nhau nói năng vồi vội
Những lúc hết ngày trời sắp sang đêm.

 

Này người dưng yêu dấu của anh
Sao không thích hát lời anh hát?
Sao em chợt đôi khi lạnh nhạt
Giữa đám đông lặng lẽ bè trầm?

 

Ngày dần qua và đêm sẽ trôi
Em chẳng riêng anh niềm âu yếm
Như nắng chiều anh hoài bịn rịn
Ánh sáng một thời đã xa?

 

Đã đôi lần anh nổi cơn điên
Xóa tất cả đa mang tất cả
Sẽ trong em anh thành người xa lạ
Lang thang tìm chốn bình yên.

 

Đã đôi khi anh muốn bão giông
Cuốn em về phương trời khác
Anh đánh đàn và em ngồi hát
Thiên hạ buồn đua nhau làm thơ.

 

Anh yêu em yêu em yêu em!
Trong mơ một mình thầm thì anh nói
Anh tự đốt mình thành khói
Tàn tro bay lả tả hồn.

 

 

Mộng du buồn chỉ một cơn mơ
Chập chùng quãng đời anh còn lại
Phía không em anh nhìn xa ngái
Giọt lệ nào rớt phía không anh?...
 

 

 

Thoát Bão

         

Như ngọn gió đơn độc
Thoát khỏi tâm bão
Anh lang thang
Dưới trời đêm
Kiệt sức

Đến giờ
Lệ còn ứa mắt ai

Làm sao thoát
Cám dỗ ngôi nhà xây dở
Đổ sập trong xoáy lốc
Mất hút
Mất hút em...

Làm sao thoát
Những cơn đau
Không màu
Không vị
Những trường gió
Nhiệt đới nóng
Nghịch chiều

Cũng chẳng dễ thoát
Những cơn mơ ngoài cơn mơ

Những cơn bão ngoài cơn bão
Ngổn ngang
Làm sao anh thoát khỏi chính mình

 

Thoát bão
Ừ thì thoát bão
Cuồn cuộn
Quay về

Anh nhặt nhạnh chính anh...

 

 

Cho Một Ngày Buồn

 

 

Anh cô đơn
như một cột buồm
kiêu hãnh
Trong lặng im
biển gầm gào điên loạn

những luồng gió táp mặt người mặt sóng
bãi bờ xa tít khói bếp quạnh hiu

Nơi ấy ngọn lửa vợ anh vừa nhen
đột ngột dập tắt bởi dòng tin trắng
Nơi ấy mẹ anh chặm nước mắt
rớt rơi chấp chới ngắn dài

Nơi ấy những khúc nhân tình
tên anh không còn đọc thấy
Những câu thơ
mảnh
sắc
lầm lì
cứa vào cơn mơ góa bụa

Nơi ấy mùa thiếu nữ vời vợi
năm cửa ô mưa bụi
đêm Hà Nội chòng chành trở gió
câu thơ rét run túi áo
viên kẹo nào ấm môi con...

Như một cột buồm anh quá cô đơn
ngước nhìn bầu trời vòm trời tối sẫm
đâu tiếng kêu vang vọng ngực chiều
đâu âm ba người đi ngược sóng

chỉ miên man biển dài khắc khoải
xoáy lốc cuồng phong đuổi nhau xô lệch
những áng mây rỉ buồn câu hát cũ
những dố khoan cũng liên hồi cũ
chỉ còn tiếng kèn đồng trong ký ức
rền vang trang thơ cũ
báo động mới toanh
về một ngày buồn...

  

Như Cây

 

Chỉ vài hôm nữa miền Trung không bão cũng mưa dầm gió giật.
Cây cối rồi sẽ ngã nghiêng tơi tả.
Tôi có lần nhìn một cái cây bị gió bão vặn ngược.
Đâu ngờ có khi mình cũng như cây ấy
Chí ít trong thơ Hermann Hesse.

Cũng như ngươi
Ta bị cuộc đời vùi dập
Nhưng không gục ngã
Hằng ngày vẫn vươn mình
Ngẩng cao trong ánh mặt trời...
Tấm lòng ta mềm mại tinh khôi
Đã chết vì cuộc đời thô bạo
Nhưng tính cách ta vẫn không đổi
Ta vẫn vui lòng ta vẫn tha thứ
Vẫn cho đời những chiếc lá xanh tươi
Vẫn cho nứt hàng trăm chồi non mới.
Dù bị đau đớn quằn quại
Ta vẫn yêu thương trần gian điên dại này.
Hermann Hesse 

 

 

Quay Quắt Cà Mau

 

               Tặng anh Tô Thành Nhân - Cà Mau

Nơi ấy dấu chân tôi có còn in trên bờ kênh xáng
Mùi bùn thơm rủ rỉ gọi nhau về
Cà Mau Cà Mau
Gió chướng chạy rần rần khung trời xanh tái
Tôi căng mắt căng thân giấc mơ vỏ lãi
Vút chim bay chạm sóng Gành Hào

Chôn chân bên cầu thơm dưa hấu
Em chợ đời ám chướng u mê
Tôi trôi tôi chiều trôi cổ tích
An Tiêm thương một gã bên lề

Cà Mau Cà Mau
Đêm không ngủ bởi Cà Mau không ngủ
Khát sống như tôi cũng đến thế thôi mà
Nơi con cá quẫy vầng trăng cuối bãi
Em lang thang và tôi hoang mang

Có ai về đốt đuốc mùa sang
Ánh chớp đầu tiên hy vọng cũ càng
Hai con cá thích nghi
Chết đuối ngày đáy vũng
Tuổi trẻ bao lăm vèo gió rụng
Lắng đất trở mình nghe khát khao thương

Đêm tối trời
kinh Nguyễn Văn Tiếp
Điên điển vàng ươm nồi cháo cua đồng
Niềm vui nở bên ngoài trái đất
Vỏ lải trượt chiếc quan tài độc mộc
Tôi suýt thành ma đi hoang

Tôi say khướt môi em mềm mướt
Chợt dịu dàng thảo khấu đôi tay
Những phận người khốn cùng thế giới
Thương nhau lang bạt giang hồ
Em bắt hụt bóng tôi giữa chợ
Năm Căn rùng rùng cá tôm bay

Chợt một ngày tôi xa biền biệt
Ký ức hằn những dấu chân khô
Cà Mau Cà Mau
Đừng quay quắt đừng yêu thương nhé
Mười mấy năm dài
Sóng Gành Hào còn dội ướt cơn mơ...

 

(Bài này post lên theo yêu cầu của anh Thuận Nghĩa)

 

 

 

 

vô danh

Vô danh

Có một trăm người viết
Có một ngàn bài thơ
Chỉ có một người im lặng
Vẫn còn hai mươi bốn giờ để cất lên một tiếng ...người

vokimngan

AnhThuận Nghĩa

Ngân đã đưa bài thơ "Quay quắt Cà Mau" của ĐNK lên rồi đấy ! Bài này đúng như anh nói rất ĐNK.
Ngân vừa đi thắp hương cho Khoa về. Bạn bè anh em rất đông chắc Khoa cũng ấm lòng.

thuannghia

Anh đã post topic anh đọc thơ anh Khoa rồi đấy.
Quay Quắt Cà Mau là một bài thơ rất Khoa sao không thấy em post lên?
TN

Văn Công Hùng

Bài thơ "Bới Văn Công Hùng" được chọn đưa vào tập thơ sắp phát hành của Khoa đấy !

[góp ý]| Viết bởi vokimngan
-----------
Thứ nhất Với chứ không phải Bới nhé.
Thứ hai nhắc họ khi in chú ý bản gốc có cách khổ đấy khi cop vào đây nó liền tù tì vì... nhớ nhau.

vokimngan

Gửi anh Văn Công Hùng

Bài thơ "Bới Văn Công Hùng" được chọn đưa vào tập thơ sắp phát hành của Khoa đấy !

vokimngan

Gửi chị Hạnh Duyên

Những bài thơ của Đặng Ngọc Khoa do Khiều Thị Hoài vợ Phùng Tấn Đông chuyển cho Ngân và Ngân chọn post lên. Có một số bài bây giờ Ngân mới được đọc post lên chia sẻ với bạn bè !

Hạnh Duyên

Cảm ơn Kim Ngân rất nhiều về những bài thơ của anh Khoa.
Chúc em an lành.

vokimngan

Thêm một bài thơ ĐNK

Nhớ Miền Tây

Cảm hứng từ chuyến đi Bạc Liêu của Nguyên Hùng
Không dưng mà hồi nhớ miền Tây
Chiều đang Lộ Tẻ thoắt mũi Nai
Sóng rộn sông Tiền xô sông Hậu
Lất phất khăn rằn em so vai
Không dưng mà hồi nhớ Bạc Liêu
Chấp chới chim bay ríu chân chiều
Rượu gạo thơm tho tình kỹ nữ
Thưở phiêu bồng tôi trót mang theo
Không dưng mà hồi nhớ người ơi
Dấu chân nghiêng đốt cuối chân trời
Bạc Liêu!
Bạc Liêu!
Biết bao giờ trở lại
Ký ức buồn
đi
như là trôi (*)
Không dưng có những lúc không dưng
Ánh nhìn lặng lẽ hồn rưng rưng
Trần gian đẹp quá nghìn sau nhé
Hãy nói dùm tôi những ngập ngừng...
Đà Nẵng 08.4.2008

(*) thơ Đynh Trầm Ca

Văn Công Hùng

Với Văn Công Hùng.
.

Lọ mọ như hai khứa lão

Chat chiếc là đôi ta

Chữ như cải lương ngày cũ

Rổn rảng như tình già

Văn Công Hùng buồn núi

Ta ở biển cũng buồn

Phải chi gần tí chút

Chiều nay nhậu...

Cụng ly xa với biển Vũng Tàu

Cái hảo hán ngang tàng

Cạnh cái dịu dàng gây mờ mắt

Nói chung ở Đà Nẵng cũng vậy

Âm mưu bối rối quý anh

Quý hiếm là mấy ông làm nhạc

Bao nhà thơ muốn làm quen

Không chỉ để phổ nhạc

Không chỉ để thù tạc
Mà cũng chỉ để buồn

Rồi quý em quý em nào đó

Post mạng những tiêu đề khiêu khích

Bao gã chồm lên như ngựa

Rốt cuộc chỉ thơ Quỳnh

Thôi đừng buồn nữa William ạ

Buồn vui như nước đá

Tan rồi lại đông!

16h30 rồi mình đi đám cưới đê!
(Đặng Ngọc Khoa)

vokimngan

Dù bị đau đớn quằn quại
Ta vẫn yêu thương trần gian điên dại này.
__________

Đặng Ngọc Khoa đã yêu cuộc đời này đến phút chót. Có lẽ giờ ở nơi nào đó Khoa vẫn đang đau đáu với cuộc đời ! Khoa đã gửi nỗi niềm ầy vào những vần thơ.