Khoa đi rồi !- Bài viết của anh Nguyễn Đình Xê-Đăng báo Người lao động ngày 3/12/2009

Khoa đi rồi

“Đặng Ngọc Khoa đã được đưa về nhà khó cầm cự nổi qua đêm nay và sáng mai. Xin báo để bạn bè biết...”. Từ Đà Nẵng tin này đến với chúng tôi giữa khuya hôm Sài Gòn bận rộn với đủ dòng thời sự cuối ngày.

Cảm xúc xót thương một đồng nghiệp một cộng tác viên hết mình với nghiệp dĩ một người bạn thân tình bộc trực nghĩa khí có lúc bị lấn át bởi cái tất bật nghề nghiệp vào giờ cao điểm.

Chưa kịp tĩnh tâm để nghĩ về chuyến đi cuối cùng của bạn thì chiều qua 2-12 điện thoại lại nhói lên bản tin  thảng thốt: “Đặng Ngọc Khoa đã qua đời lúc 15 giờ 40 tại Đà Nẵng...”.


Vậy là Khoa đi rồi sau những ngày chống chọi trong tuyệt vọng với căn bệnh hiểm ác. Chuyến đi cuối cùng của một tâm hồn lạc quan thêm một lần nhắc nhở nỗi bất lực của con người trước định mệnh khắc nghiệt: Có thể vượt qua đủ thứ đắng cay chua xót của đời người bằng bản lĩnh nghị lực và niềm tin vào sự huyền diệu của cuộc sống nhưng con người không thể thắng được sự lạnh lùng của cái chết.


Khoa đi rồi thời sự bão lụt vắng một cây bút luôn đau đáu với nỗi khổ của dân mình trước thiên tai hằng năm rình rập luôn tìm cách gõ vào mọi cánh cửa thông tin để cung cấp càng sớm càng tốt càng chi tiết bao nhiêu càng góp phần giảm thiệt hại bấy nhiêu về diễn biến của mưa bão lụt lội.

Không thấy Khoa trong những tin báo về cơn bão số 11 và trận lụt dữ vừa rồi ở miền Trung nhiều người đã linh cảm chuyện chẳng lành. Đó là những ngày chàng lãng tử tóc dài trở bệnh nặng.

Chỉ những cơn đau liên hồi mới đủ sức ngăn cản Khoa ngồi trước trang viết bởi trước đó không lâu những bài báo ký tên anh vẫn đều đặn xuất hiện. Viết như chạy đua với định mệnh khắc nghiệt như thể Khoa biết mình chỉ được phép trò chuyện với cuộc đời chẳng bao lâu nữa.


Khoa đi rồi mái tóc bồng bềnh ánh mắt hóm hỉnh miệng cười hồn hậu giọng nói oang oang chân chất Quảng Nam của một đồng nghiệp lăn xả hết mình  cũng theo về với cát bụi. Những bạn bè đồng môn của Khoa ở Trường THPT Phan Chu Trinh Đà Nẵng mất đi một cái kho lưu giữ kỷ niệm thời học trò (Khoa vẫn nhớ và đọc lại vanh vách từng câu thơ của bạn mình  in trên đặc san trường hằng 35 năm trước).

Vắng thật rồi những câu thơ ứng khẩu tài tình và độc đáo của Khoa trong những buổi sinh hoạt cộng đồng những chuyến dã ngoại về với buôn làng trung du. Vắng thật rồi khát vọng của một Tấm thảm bay (tên một bài thơ của Khoa) mang đến đời này những điều tốt đẹp. Ở cõi xa xăm mà Khoa vừa tìm về ai đó sẽ hát lên cùng Khoa câu thơ của một thời mộng mị “Em cùng ta bay bay bay bay...”

Nguyễn Đình Xê
 

g

Nguyễn Đức Đát

Gửi Võ Kim Ngân

Một cái tin đau xót. Một con người hết mình vì bạn bè về đồng bào đã vĩnh viễn ra đi. Ôi! cái tuổi 53 thật là khắc nghiệt.
Xin kính cẩn nghiêng mình trước một người bạn lớn của chúng ta. Vĩnh biệt Đặng Ngọc Khoa !...

Một người bạn

Anh đã về !
Anh trở về với đất !
Trả lại áo cơm toan tính cho đời
Trả lại mẹ cha hình hài anh có
Dấu chân này xin gió cũng xóa đi !

trungkim

Chào VKN!
Sáng nay mình đọc bài này trên báo NLD mà thật bất ngờ. Dẫu biết đời người ai cũng một lần sinh tử thế mà vẫn buồn..Gặp lúc mình đang ngồi chờ khám trong bệnh viên lại càng buồn hơn. Xin nhờ thắp nén nhang và chia buồn cùng gia đình anh Đặng Ngọc Khoa nghe Ngân! Thân mến!