vokimngan | 23 Apr, 2011, 10:57 |
TƯ LIỆU | (164 Reads)
Có lẽ ít có mảnh đất nào lại tạo ra tính cách con người một cách rõ nét như mảnh đất Quảng Nam. Tính cách đó đã góp phần tạo nên những con người tài ba và nhân cách trong lịch sử đất nước, trong lịch sử văn chương. Phan Khôi là một người như thế. Trong lịch sử văn học và báo chí Việt Nam, Phan Khôi luôn là hiện tượng mà người ta không ngừng phân tích và giải mã. Ông sừng sững một Phan Khôi.
Anh Huỳnh Văn Hoa nguyên giám đốc sở giáo dục đào tạo TP Đà Nẵng vừa gửi cho tôi một bài viết về Phan Khôi và đồng ý đăng lên trang blog này. Xin giới thiệu cùng các bạn.
PHAN KHÔI, NHÀ VĂN, NHÀ BÁO, NHÀ LÝ LUẬN XUẤT SĂC

Chân dung cụ Phan Khôi
Kể từ ngày Phan Khôi nằm xuống (16-01-1959), vào tuổi 72, lặng lẽ với cỗ xe song mã màu đen, đưa ông đến yên nghỉ tại nghĩa trang Hợp Thiện, phía đông ngoại thành Hà Nội, người ta ít nói, ít viết về ông. Điều đó có lý do của nó. Tuy nhiên, dần dần, lịch sử đã thấy: “Ông đã góp công nhiều vào làng báo, làng văn và trở nên nhân vật nổi tiếng trên văn đàn Việt Nam” ( Xem Tuyển tập phê bình văn học Việt Nam, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1997, trang 477).
Phan Khôi là một hiện tượng văn học độc đáo, có đầy đủ bản lĩnh, cốt cách của một nhân cách độc lập. Ông cũng đại diện cho cái hay và lẫn cả cái dở của người Quảng Nam. Song, nhất quán ở ông, vẫn là một con người trung thực, thẳng thắn, …với chính mình và cuộc đời. Ở ông, sống và viết đều rõ ràng, bộc lộ cái bản ngã, yêu cũng như ghét, thích cũng như không thích, cứ bày ra cả đấy! Phải vậy chăng mà ông đã gánh nhiều oan khiên cả một đời người cũng như với con cháu sau này của ông ! Trước khi chết hơn một tháng, ông có viết một bài có tiêu đề là Chết, như một tổng kết về cuộc đời của mình:
" Người Châu Âu khi gần chết có làm một thứ nghi thức, xin người khác khoan thứ mình, mình cũng khoan thứ cho người khác…Tôi thì thù oán đông lắm. Tôi không khoan thứ cho một ai hết, để mặc họ cứ oán hận".
Nhất quán quan niệm sống này, vì thế, trong "Bài nói chuyện ở cuộc lễ kỉ niệm Lỗ Tấn ngày 30-10-1955 tại thủ đô", Phan Khôi viết:
"Lỗ Tấn phản đối trung dung, phản đối cải lương, phản đối thỏa hiệp, tư tưởng bao giờ cũng triệt để, mà nổi bật nên nhất là không khoan thứ kẻ thù địch và không khoan thứ cho đến cùng".
Âu đây cũng là một biểu hiện của tính cách người Quảng Nam chăng !
(Xem tiếp)